[Fanfic] TsuruIchi – Teru Teru Bozu

Dành tặng cho dàn admin và translator yêu quí, ngắn quá so với fic tiêu chuẩn nên chỉ là đoản văn,….tumblr_nqtd7e31661s74oe7o2_540

Chuyện kể rằng, Tsurumaru vừa mới từ lò rèn đến nhà chính hôm nay, người đầu tiên cậu gặp là một anh thật khả ái, thật cao lớn. “Tsurumaru-dono, tôi là Ichigo Hitofuri, sau này cùng hợp tác nhé” anh ấy nói với nụ cười thật tươi. Khoảng khắc đó Tsurumaru nhỏ bé cảm thấy cuộc đời bỗng dưng trở nên lấp lánh làm sao.
….
Ichigo mang cậu đi giới thiệu với mọi người, cậu đã bước từng bước rất chậm rồi nhưng Tsurumaru vẫn phải chạy mới đuổi theo kịp.
“Này, người ta vẫn còn nhỏ nha!!”
“Vậy ngài có muốn được bế không?” – Ấy, buột miệng nói ra như vậy, là ở cùng bọn trẻ nên quen rồi. Ichigo vội vã cười cầu hòa.
“Không cần. Rồi tôi cũng sẽ lớn như vậy, không chừng anh còn thấp hơn tôi nữa đó”
….
Chuyện kể rằng, từ hôm đó Ichigo có thêm một cái đuôi nha.
“Ngạc nhiên chưa, chúng ta chung phòng nè!”
“Ừ, thật trùng hợp” – Vốn cùng phòng với Doutanuki-dono nhưng anh ấy lại chuyển qua phòng của uchi nên cậu phải chào đón bạn đồng sàng cộng chẩm mới thôi.
….
Tsurumaru lăn qua lăn lại, chọc ghẹo nói cười một lúc thì ngủ mất, Ichigo kéo lại chăn cho cậu rồi nằm xuống bên cạnh. Tiếng hít thở đều đều làm con người ta cảm thấy thật bình yên, Ichigo đã quen với sự hiện diện của Tsurumaru.
“Chút nữa lại đạp chăn ra cho xem. Hầy tự dưng lại có thêm một đứa em” – Ichigo lầm bầm, chủ nhân rất thích Tsurumaru, đã đổi hết người này người kia làm đội trưởng vẫn không rèn ra được. Ai ngờ, một thanh kiếm vận số kém như mình lại có thể. Này có tính là duyên phận hay không… Ichigo vừa nghĩ lan man vừa từ từ chìm vào giấc ngủ.
*Rào rào* trời bỗng dưng đổ mưa, không khí ẩm ướt và mùi hơi đất bao trùm cả căn phòng. Tsurumaru bé nhỏ của chúng ta hơi run rẩy một chút, càng được dịp lăn đi tìm hơi ấm. Buồn ngủ đến độ không thể mở mắt chỉ dùng tay quờ quạng xung quanh, lại đụng phải vật gì mềm mềm, ấm áp. Dùng đầu gối cũng có thể nghĩ được tất nhiên là phải lăn tới ôm chặt rồi.
Ngược lại, Ichigo lúc mơ màng lại cảm thấy sức nặng đè lên người mình, chăn có thể nặng vậy sao, ngộp thở quá đi!!!
….
Tsurumaru nhỏ rõ ràng vẫn ham ăn, ham ngủ lắm. Sáng nào lúc đánh thức cũng cuộn thành sâu một hồi lâu mới chịu bò dậy, đã vậy cũng có tỉnh táo liền đâu, đôi mắt vàng phủ một tầng nước, dụi mãi vẫn thấy lờ mờ.
Ichigo vỗ nhẹ lên má cậu nhịn không được ngắt nhéo thêm vài cái, trẻ con vẫn là dễ thương nhất, má phúng phính non mịn, lúc hôn lên còn cảm thấy rất thích.
Ấy, mình thật là, sao nghĩ linh tinh vậy chứ, Ichigo ngượng ngùng vội vàng sửa soạn lại quần áo cho Tsurumaru bé nhỏ.
….
Chuyện kể rằng, mỗi lúc Ichigo đi viễn chinh Tsurumaru rất bồn chồn. Ra đồng cứ ngờ ngệch ngồi ngoài nắng bứt cỏ, lúc Yagen quay lại thì thấy đám rau cũng bị ai đó tiện tay vặt sạch ( Ơ_Ơ ). Cho ngựa ăn cũng không để ý, mặc chúng liếm ướt hết cả tay. Lúc gần đến giờ đi viễn chinh về thì cứ đi đi lại lại ở cổng.

Tsurumaru rất lo lắng, đặc biệt lo lắng cho Ichigo, viễn chinh là một việc vô cùng nguy hiểm. Lần nào về cậu ấy cũng bị thương.
….
Từ đằng ra Ichigo đã thấy được bóng trắng nhỏ bé. Thật là, đã khuya lắm rồi, sao không chịu đi ngủ, lần nào cũng vậy hết.
Nhưng dù la la mắng mắng vậy thôi, nhìn Tsurumaru nở nụ cười và nói “Chào mừng đã trở về” bao nhiêu mệt nhọc, bao nhiêu đau đớn thoáng chốc trở nên nhẹ bẫng đi.
“Anh bị thương nè, có đau lắm không?” – Xuýt xoa, xuýt xoa, chảy nhiều máu quá, mặt cũng bị trầy nữa.
….
Chuyện kể rằng, hôm nay Ichigo lại đi viễn chinh rồi. Khu vực mới này đã hai ba tuần vẫn chưa khai phá xong, cứ lạc đường hoặc gần đến nơi lại rớt sạch đao trang nên phải quay về. Ichigo rất phiền muộn vì chuyện này, cậu là đội trưởng, chủ nhân cũng rất không hài lòng.
Ở nhà thật buồn chán quá đi, Tsurumaru chỉ muốn ai đó mau mau về.
*lộp độp lộp độp*
Từng hạt mưa to nặng rơi xuống mặt sân nóng hổi, vỡ tung tóe.
*rào rào rào* *đì đùng đì đùng*
Mưa lớn rồi, còn có sấm chớp nữa, bọt nước lép bép khắp nơi.
“Thế này đi viễn chinh thật vất vả làm sao, anh ấy và mọi người sẽ bị ướt mất. Có cách nào không ta!?”
…..
“Ồ, cái gì vậy!?” Gokotai tò mò hỏi.
“Em ngốc quá đi, búp bê Teru Teru Bozu nha, chủ nhân bảo là khi trời mưa treo lên có thể cầu nắng đó!” Midare ưỡn ngực trả lời.
“Thật dễ thương” Lũ nhóc trầm trồ.
….
Nhớ lại, nhớ lại, quả là có cách đó, Tsurumaru hứng khởi trở lại. Nhưng mà, mình không có gì để làm búp bê Teru Teru Bozu hết. Lại ỉu xìu. Không bằng….. Lại hứng khởi trở lại.
Về sau lúc lũ nhóc và mọi người còn lại quay trở ra gian chính thì thấy Tsurumaru bé nhỏ tự treo mình lên làm Teru Teru Bozu nha.
Mặc dù sau đó đã làm Teru Teru Bozu thực thụ để treo nhưng cậu ấy nhất định không chịu leo trở xuống.
Thế là chúng ta có một bầy Teru Teru Bozu nhỏ nhỏ xinh xinh đong đưa bên cạnh một Teru Teru Bozu mama bự bự.
….
“Tsurumaru, xuống ăn cơm mau” – mọi người gào thét trong phòng ăn.
“Ăn trước đi!!!” Cậu vẫn lắc lắc đôi chân bé nhỏ, đung đưa trước cửa chính, bồn chồn, bất an, anh ấy đi lâu quá.
….
Xa xa trong màn mưa dày đặc một vài bóng hình mơ hồ dần trở nên rõ nét hơn. Họ đã trở lại, đội chủ lực đã kết thúc chuyến viễn chinh dài và đầy khó khăn.
Từng người, từng người một đỡ nhau vào trong nhà, ai cũng bị thương rất nặng.
Chỉ là… không thấy anh ấy.
…..
“Ichigo, lúc đến trước boss đã rớt sạch đao trang nhưng vẫn kiên quyết đi tiếp, cậu ấy nói chúng ta mất quá nhiều thời gian rồi, không muốn làm chủ nhân thất vọng…. Thế rồi…” Hasebe nghẹn ngào.
Tất cả đại bản doanh chìm trong nặng nề, Gokotai bắt đầu khóc rống lên, rồi tất cả mọi người đều rơi nước mắt. Chủ nhân khóc nấc luôn miệng nói “xin lỗi…là ta quá nóng vội…là lỗi tại ta…xin lỗi”
….
“Muộn rồi” – Đầu óc Tsurumaru một mảng trắng xóa cũng không đủ sức mở miệng khóc to lên, chỉ để mặc dòng nước nóng hổi chảy dài trên đôi má bầu bĩnh. Đau quá, đau quá, ruột gan cậu quặn thắt lại, tiếng nấc nghẹn ngay cổ họng.
Trời vẫn tiếp tục mưa, mưa mãi, mưa như trút nước, như ông trời cũng đang than khóc vậy.
….
Những ngày tiếp sau đó, dù là trời nắng Tsurumaru vẫn cứ treo mình lên trước cửa chính.
Đong đưa…
Đong đưa…
….
Nước mắt không ngừng rơi lã chã làm nhòe đi tầm nhìn, nhưng ánh mắt cậu vẫn hướng về phía cánh cổng.
Cậu vẫn sẽ ở đây để chào đón…
Dù rằng người cậu đợi sẽ không bao giờ trở về.

Artist: Nururi
Artblog: http://suitefish.tumblr.com/
Twitre: @suitefish

Cáo nhỏ về (=w=)b

Sau khi bem event map 4 lụm ema, ngộ quyết định quất công thức  350/510/350/350 + ema

11889625_1636784236605852_1696279732620664319_n

Thật sự cũng không mong chờ lắm vì kể từ cái event đào hầm 11/6 đến giờ thì ngộ chưa hề có kiếm nào mới cả. Tức là đúng 2 tháng rồi mới có kiếm mới TwT *ôi số phận thơm vl*

Tính ra chơi 4 tháng rồi, chưa full r4, chưa Phanh, chưa Cụ thì số nó cũng hẻo vl T^T

11870843_1636784379939171_700037768768688702_n

Ây dô, Nakigitsune ơi, má đã mang chồng của con về rồi nè, hí hí, cho mấy đứa đi hú hí với nhau (=w=)b

[ Đoản ] TsuruIchi – Dối Lừa

Tôi yêu cậu, rất yêu cậu, Ichigo…



Sáng mùa đông, trời lạnh thật lạnh.
– Này, này, mau dậy đi Ichigo!!
Trên má bị bàn tay ai đó vỗ nhẹ.
– Sao tự dưng ham ngủ vậỵ chứ!
Tsurumaru – dono vẫn đang càu nhàu. Không lẽ trận chiến hôm qua khiến bản thân mệt mỏi như vậy sao. Nhưng thật sự không thể mở mắt ra nổi.
Cả người bỗng chìm trong cái ôm ấm áp, tôi thích cậu, Ichigo, thanh âm trầm thấp lởn vởn bên tai theo vào tận trái tim.
Thử cựa quậy một chút lại nghe tiếng hừ hừ nho nhỏ, lúc đi viễn chinh là lấy chính tấm thân này đỡ đòn cho cậu, vẫn còn đau lắm nha.
Bị quấy rối đến tận giường, này thật không có thiên lí nhưng không hiểu sao tôi cũng không muốn giãy ra nữa.

Tsurumaru – dono, chính là theo đuổi tôi một cách công khai như vậy, luôn nói thích tôi, luôn tìm cách bám theo chọc ghẹo. Mãi đến khi tôi có thể vửa nghe những lời này vừa ăn cơm, uống trà mà không bị sặc.
Một ngày mùa hạ, mưa rả rích, rào rào thấm ướt cả khóm uất kim cương đang nở rộ.
– Cậu có thích tôi không?
– …
– Vậy tôi sẽ ở bên cạnh và chờ đợi… đợi đến khi cậu chỉ nhìn về phía tôi thôi.
– Đừng nghiêng dù như vậy, vai anh ướt hết rồi.
– Không sao, cậu ướt tôi sẽ đau lòng.
– …
– Cảm động chứ? Có thấy thích tôi thêm chút nào không? Haha
– …
Tí tách, giọt nước đọng trên đóa hoa trượt xuống, vỡ tan.

Aha, hay nhớ chuyện cũ có phải là đã già đi không. Nào nào, đã muộn lắm rồi. phải dậy thôi. Cố gắng hết sức làm đầu óc tỉnh táo lại, xui tan đi khung cảnh ái muội trong đầu, mở mắt

Một khoảng hư không…
Từng bông tuyết mỏng manh xoay tròn rồi đậu xuống khắp mái tóc và bờ vai cậu, khắp cả người đều ướt đẫm, vạt áo trắng tinh khôi lọt vào tầm mắt. Kế đó là anh
… bị bao phủ bởi màu máu đỏ nằm lặng im trong vòng tay của cậu.
Đầu óc chậm chạp khởi động, cậu thấy cả đội gặp phải kebiishi
“Có hai con đi về phía bên kia”
“Chỗ đó… Là Tsurumaru – dono và Maeda”
Cậu thấy mình đỡ cho Maeda, cậu thấy anh nhận một kiếm đó, cậu thấy anh bảo cậu “đừng khóc”, cậu thấy anh ngã xuống dưới màn nước nhạt nhòa…

[ Tsurumaru-dono, vào ngày mưa hôm ấy tôi chút nữa đã không kiềm chế được, sự thực tôi chưa bao giờ nhìn về phía nào khác, trong mắt tôi chỉ có hình ảnh của anh. Tôi chỉ yêu mỗi anh, chỉ yêu mỗi anh. Có phải anh cũng biết điều đó hay không?
Nhưng tôi không thể nói, bởi vì nếu làm vậy anh sẽ không bao giờ đến chỗ tôi nữa.
Tất cả, tất cả đều là giả dối!! Anh đã cá cược với Mikazuki – dono và tôi chỉ là con quay trong trò chơi lớn của anh. Tôi minh bạch, anh cũng tường tận, nhưng trong chúng ta không ai dừng lại.
Tsurumaru – dono, đây chính là cái giá phải trả cho tình yêu này… ]

[ Nếu đã trả hết rồi, ta có thể bắt đầu lại hay không? ]
Artist:のゑみ
Artblog: http://www.pixiv.net/member.php?id=14549193
Twitter: @ saboten_33

Kebiishi thiệt đáng sợ

Hôm qua đánh kebi rớt Rùa rồi \(=w=)/

11008440_1594720947478848_9034023723039958758_n

Mặc dù ngày nào cũng phải oánh hết, tại nó làm ổ khắp nơi rồi, lúc rớt Rùa mạng chậm quá mãi 10p sau Rùa mới hiện lên (đúng rùa luôn :((( ) nên lỡ tay xoá mất vid. Hôm nay hơi te tua chút nhưng thôi quay vid lại làm kỉ niệm, thật ra là để test Camtasia Studio mới cài, để 720p công nhận nét thiệt chớ, mỗi tội mạng sida nên hơi giật \(=w=)/

Dâu và Queen cũng về rồi, tận 2 Dâu mà chỉ có 1 Hạc, làm sao đây _(:3jZ)_ Thề giờ thấy rèn 3h là sợ lắm, làm ơn cho 3h20 đi Rèn chan =(((((((((((

Untitled

10433061_1593989274218682_2998363669606205355_n

Trai mau nhào vào vòng tay của em _(;3JZ)_

Tình hình là rèn hồi tối sáng đập hộp =))))))

Là Hạc điên đó =))))))))

Hôm nay là ngày 28/4, sau đúng nửa tháng, mặc dù không bias Hạc cho lắm nhưng phải công nhận Hạc thiệt là đẹp

Untitled Trai Bara kiếm giáo lụm được ở map 5-2, node thường không phải node boss đâu, Hạc có người train chung rồi. Btw, mấy bé này chắc còn lâu mới sử dụng được _(;3JZ)_11073004_1035056943188370_7098733386676996987_n

Kebi – Saniwa mau f5 lẹ đi _(;3JZ)_

Chân dung kebi sà má

55

Bắt đầu chơi hôm 14/4 và chưa gì kebi đã kéo đầy nhà, thật sự là thử thách nếu muốn luyện lv cho kiếm mới. Map 1. map 2 của tui trời ơi _(;3JZ)_

12 333Ta nói mấy con này nó vô nhân đạo vãi, lúc cần đánh thì chúng nó chẳng chịu ló mặt, lúc không cần thì á á xuất hiện 1 rổ quật pặc pặc đỏ hết cả kiếm. Đau buồn muốn chết, đánh xong thì a lê hấp, hổ con rớt đầy nhà. Event đánh kebi rớt rùa đâu, sao tui không được sơ múi miếng nào vậy nè, buồn hết sức _(;3JZ)_

Touken Ranbu – Trai đẹp là của tui ♉( ̄▿ ̄)♉

Quăng hình các trai tui kiếm được lên làm kỉ niệm, các chế cứ tự động bỏ qua bài này (〜 ̄▽ ̄)〜 (Tính đến ngày 27/4/2015) 

  • Công thức rèn hay dùng nhất là 55/66/66/5560/50/70/70 
  • Trai khao khát nhất là: Anh Đại và chị Đại ( đã có đủ nên giờ không còn mong muốn nào khác =)))) ) 
  • Giờ hoàng đạo là: 23h50 đến 00h00 

Continue reading “Touken Ranbu – Trai đẹp là của tui ♉( ̄▿ ̄)♉”